Sâu trong rừng trúc u tĩnh, Tô Thanh Vũ đang men theo một con suối uốn lượn tiến bước.
Phóng tầm mắt về phía trước, đó là một hẻm núi hẹp tự nhiên. Vách đá hai bên trơn tuột, bề cao ước chừng cả trăm mét, lối đi duy nhất chỉ có con đường đá nhỏ hẹp nằm lọt thỏm ở giữa. Địa hình kiểu này rất dễ bị mai phục.
Nàng khẽ chau mày, định đổi hướng rời đi. Trước khi hội quân cùng các đồng bạn khác, nàng không muốn mạo hiểm. Đối với một đội ngũ, việc mạo hiểm vô cớ sẽ tạo thành gánh nặng cực lớn cho những người còn lại, đây là điều tối kỵ.
Vừa bước được vài bước, cơ thể Tô Thanh Vũ đột ngột nghiêng mạnh sang trái để né tránh.




